Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẩu chuyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẩu chuyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2008

Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn phía trước


Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn


Một bản tin nhỏ đăng trên báo: người dân ở thành phố Innisfail - Queensland (Bắc Úc) đã tổ chức một bữa tiệc thịt nướng hoành tráng để ăn mừng thoát nạn trong khi hơn 50% nhà cửa họ trong vùng đồ nát tan hoang do cơn bão xoáy Larry gây ra vào tháng 3/2006. Dù không nhà tạm trú không điện không nước và bị cắt đứt liên lạc, họ vẩn ..... còn được sống sót. Sao ta không tạo cho mình những lạc quan "kiểu Úc" như thế nhỉ? Vâng, cuộc đời vẫn rất đẹp và còn dài ở phía trước.

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2008

Cách Nhìn Mới Về Cuộc Sống ( Chicken Soup )


Khi tôi bắt đầu tập đạp xe đạp cách đây vài năm, tôi không bao giờ nghĩ rằng chuyện tôi luyện tập đạp xe sẽ trở thành một điều gì lớn hơn là một vài cuốc xe lòng vòng. Nhưng khi tôi khỏe lên, bạn bè tôi khuyến khích tôi nâng cao mức tập luyện và thử sức với vài cuộc đường dài. Cuộc thử sức đầu tiên là đoạn đường 150 dặm (hơn 200km), MS-150, một cuộc đua xe hàng năm quyên góp tiền cho việc nghiên cứu chống lại bệnh xơ cứng.

Khi tôi mới đăng ký dự thi, ý tưởng này dường như rất tuyệt vời - ủng hộ quyên góp cho một việc từ thiện khi chạy xe đường dài - và tôi rất hăng hái luyện tập. Nhưng khi cuộc đua đến, sự thiếu tự tin đã chiến thắng trong tôi. Tôi vẫn muốn quyên góp cho việc từ thiện, nhưng tôi không còn muốn chạy một đoạn đường dài như vậy trong xuốt hai ngày liền.

Cuộc đua bắt đầu vào sáng ngày Chủ nhật tại vùng quê Georgia yên bình, và trong vài giờ đầu tiên tôi cảm thấy thật tuyệt vời. Đây chính là điều mà tôi tưởng tượng, và tinh thần của tôi rất mạnh mẽ. Nhưng vào cuối ngày, tôi cảm thấy quá kiệt sức, nóng nảy.

Nếu ai đó tin rằng thể xác được nối với linh hồn, tôi đây sẽ là một ví dụ cụ thể. Mỗi điều than thở mà não đưa ra dường như đi thẳng tới hai chân tôi. "Mình không thể chịu nổi nữa," thì chân bắt đầu một cơn chuột rút, và "những người khác đều giỏi hơn mình" được tiếp theo là cảm giác hụt hơi, thiếu dưỡng khí. Tôi muốn bỏ cuộc.

Lên đến đỉnh đồi, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp nơi chân trời xa đã giúp tôi đi tiếp được vài phút nữa. Khi đó tôi bỗng chú ý một vận động viên trước tôi một khoảng xa, đang đạp xe rất chậm trong bóng chiều đỏ rực. Tôi cảm thấy người này có điều gì đó khác lạ, nhưng tôi không rõ là điều gì. Vì thế tôi cố chạy đuổi theo. Cô ta đang chạy, đạp chậm nhưng đều đều vững vàng, với khuôn mặt mỉm cười nhẹ nhàng và cương quyết – và rồi tôi nhận thấy rằng cô ấy chỉ có một chân.

Sự tập trung của tôi thay đổi ngay lập tức. Cả ngày tôi không tin tưởng vào thể xác của chính mình. Nhưng bây giờ tôi đã biết - không phải là thể xác mà chính là ý chí sẽ giúp tôi đạt được đích đến của mình.

Cả ngày hôm sau mưa. Tôi không trông thấy người nữ vận động viên một chân nữa, nhưng tôi tiếp tục chạy mà không than thở, vì tôi biết rằng cô ấy đang cùng với tôi ở đâu đó trên đoạn đường. Và vào cuối ngày, vẫn cảm thấy mạnh mẽ, tôi đã hoàn tất được 150 dặm của mình.

Theo Chicken Soup
Trần Xuân Hải dịch thuật

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2007

Guong nghi luc : Nguoi ban Nick Vujicic o Melbourne du tan tat van song vui song khoe



My name is Nick Vujicic. I was born without limbs and doctors have no medical explanation for this birth 'defect'. As you can imagine, I was faced with many challenges and obstacles.

Tôi tên là Nick. Tôi sanh ra đời không có chân tay ( tứ chi ). Bác sĩ cũng chẳng có thể giải thích cho tôi biết tại sao. Bạn có thể hình dung được cuộc đời trước mắt của tôi có rất nhiều trở ngại khó khăn.

I am now twenty-three years old and have completed a Bachelor of Commerce majoring in Financial Planning and Accounting. I am also a motivational speaker and love to go out and share my story and testimony wherever opportunities become available. I have developed talks to relate to and encourage students through topics that challenge today's teenagers. I am also a speaker in the corporate sector.

Lúc chụp những hình này thì tôi đang 23 tuổi đời. Tôi đã lấy bằng cử nhân Thương Mại Kế Toán. Tôi là một nhà diển giả về vui sống đời ý nghĩa. Tôi thích chia xẻ những kinh nghiệm sống của tôi với tất cả mọi người mổi khi có cơ hội. Tôi muốn nhắm đến những người bạn học sinh trẻ tuổi nên nổ lực vươn lên tử những khó khăn trong đời sống hàng ngày. Tôi cũng rất thường có nhiều bửa thuyết giảng nói chuyện trong các công sở của chánh phủ.

I have many dreams and goals that I have set to achieve in my life. I want to become the best witness I can be of God's Love and Hope , to become an international inspirational speaker and be used as a vessel in both Christian and non-Christian venues. I want to become financially independent by the age of 25, through real estate investments, to modify a car for me to drive and to be interviewed and share my story on the ' Oprah Winfrey Show '! Writing several best-selling books has been one of my dreams and I hope to finish writing my first by the end of the year. It will be called 'No Arms, No Legs, No Worries